Vừa chạm mặt con, ý nghĩ mình là kẻ đổ vỏ trỗi dậy trong tâm trí tôi mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cái mũi tẹt, nước da đen nhẻm và đôi mắt một mí kia là của ai đây cơ chứ.

Lồng được nhẫn cưới vào ngón tay áp út của em, tôi đã vô cùng tự hào vì mình là kẻ chiến thắng danh dự. Chẳng gì thì tôi cũng đã phải vượt tới hàng chục đối thủ, và trải qua nhiều thử thách gay cấn mới có được hạnh phúc như ngày hôm nay. Em, vợ tôi là một cô gái xinh đẹp, duyên dáng, dễ thương vô cùng. Ngay từ lần đầu tiên gặp em, tôi đã bị sự dịu dàng, xinh đẹp của em quyến rũ. Ngay từ giây phút đó, tôi đã tự nhủ với lòng nhất định phải lấy bằng được em làm vợ. Và cuối cùng thì ước nguyện của tôi cũng đã thành hiện thực rồi đấy.

Bây giờ nhớ lại quãng thời gian chinh phục em, tôi mới thấy khâm phục mình. Em chuyển từ Nam ra ngoài Bắc nên không ai biết rõ được sở thích, thói quen của em. Em chuyển vào công ty tôi khiến cả công ty như bị đảo lộn vì sự xinh đẹp, hấp dẫn của em. Nhưng không vì thế mà em tỏ ra kiêu ngạo, ngược lại em rất dễ gần và hòa đồng nên mọi người vô cùng quý mến. Nhưng tất cả giờ đã là quá khứ rồi, bây giờ tôi chỉ việc tận hưởng cuộc sống hạnh phúc với người vợ xinh đẹp của mình mà thôi.

Đúng như tôi nghĩ, cuộc sống hôn nhân của tôi quá ư viên mãn. Em khéo léo, đảm đang, tháo vát nên rất được lòng bố mẹ tôi. Thương em chỉ có một thân một mình ở ngoài này nên nhiều lúc, mẹ tôi còn thiên vị, yêu thương em hơn cả tôi. Rồi cái ngày em báo tin mang thai, cả nhà tôi như cùng vỡ òa trong hạnh phúc. Thời gian em mang thai, tôi đã bỏ một số phần việc để ở nhà chăm sóc cho mẹ con em. Em mang bầu mà không hề bị giai đoạn bầu bí khiến cho nhan sắc bị ảnh hưởng mà ngược lại, em còn xinh đẹp, và duyên dáng hơn. Nhìn cái cách mọi người khen em cũng khiến tôi được thơm lây. Ai cũng nói chắc chắn con chúng tôi sẽ vô cùng khả ái, đáng yêu vì chúng tôi đều có được những nét đẹp trời ban. Không ngờ…

do-vo-blogtamsuvn-2

Nhưng khi vừa chạm mặt con, ý nghĩ mình là kẻ đổ vỏ trỗi dậy trong tâm trí tôi mãnh liệt hơn bao giờ hết. (Ảnh minh họa)

Em trở dạ sinh con trong viện. Cả nhà tôi đứng bên ngoài háo hức mong chờ chào đón thiên thần nhỏ. Nhưng khi vừa chạm mặt con, ý nghĩ mình là kẻ đổ vỏ trỗi dậy trong tâm trí tôi mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cái mũi tẹt, nước da đen nhẻm và đôi mắt một mí kia là của ai đây cơ chứ. Cả nhà tôi không ai có đặc điểm như vậy cả, kể cả em, vợ tôi. Cho dù nó có là gen lặn đi chăng nữa thì ngoại hình của đứa con vẫn thực sự khiến tôi khó hiểu vô cùng. Đưa con cho em, tôi nhìn em với ánh mắt nghi hoặc thay vì vì vui mừng:

– Em nói đi, em giải thích thế nào đây? Tại sao ngoại hình của con lại thế này? Hay là em… – tôi bắt đầu gằn giọng

Em ấp úng mãi không thể cất thành tiếng rồi cuối cùng em bật khóc nức nở, kể cho tôi nghe câu chuyện ấy.

Thì ra khi xưa em vô cùng xấu xí với nước da đen nhẻm, cái mũi thấp tẹt mà đôi mắt một mí không thể nhìn thấy gì mỗi khi cười. Em luôn bị bạn bè xa lánh, cười nhạo với ngoại hình ấy. Lớn lên rồi, tình trạng ấy cũng không thể cải thiện, vì thế, em đã quyết định đi phẫu thuật thẩm mỹ và xin phép bố mẹ ra ngoài Bắc tìm cuộc sống mới. Em nói em đã định thú nhận tất cả với tôi nhưng em lại không đủ can đảm, em sợ, tôi sẽ bỏ rơi em nếu biết khi xưa, em đã từng rất xấu xí. Chỉ là em không ngờ, con lại có thể mang nhiều đặc điểm nổi bật khi xưa của em như vậy mà thôi.

Nghe tới đây, tôi không biết nên vui hay nên buồn nữa. Tôi không trách em chuyện em đã giấu tôi nhưng bây giờ nếu bí mật này của em bị phơi bày thì danh dự của tôi sẽ tan biến hết vì từ trước tới nay, tôi luôn tự hào mình có người vợ đẹp. Còn con gái tôi nữa, sau này khi con lớn lên, tôi biết trả lời con thế nào khi ngoại hình của nó không hề giống bố, giống mẹ đây?

Theo Một thế giới/Blogtamsu